Tôi đang trong giai đoạn tiết chế triệt để việc mua quần áo, để dành tài chính cho những việc ý nghĩa, cao cả hơn. Thật sự là từ khi giác ngộ được câu “chất lượng hơn số lượng”, mật độ quần áo mới trong tủ của tôi giảm đi đáng kể, tôi chỉ chọn những món đồ hội tụ đủ 3 yếu tố: “Chất liệu tốt, Màu sắc trung tính hoặc không được chói lọi, Phối được với ít nhất 5 món đang có sẵn”.

Nhưng tôi còn muốn triệt để hơn nữa! 3 tháng cuối năm 2025, tôi phải tự vỗ tay tán thưởng vì không mua thêm bất cứ một món này liên quan đến ăn mặc. Món đồ mới duy nhất tôi có là con jacket được hãng tặng. Tôi tự hào đến nỗi suýt thì thưởng nóng cho bản thân thêm một đôi Common Projects nữa…
Tôi viết bài này để củng cố thêm cho quyết tâm của tôi vào năm 2026, và có thể cho bạn, nếu bạn đang tìm cách… cắt cơn. Nếu bạn là độc giả quen của The Undercut, có thể nói chắc một điều: bạn yêu quần áo. Nhưng yêu không đồng nghĩa với miễn nhiễm với sai lầm. Thực tế, chính sự am hiểu, vốn kiến thức đôi khi lại phản lại bạn. Chiếc áo khoác “để đi ăn tối” mà bữa tối đó chẳng bao giờ diễn ra. Đôi boots dành cho chuyến đi cuối tuần nhưng lịch thì luôn trống. Một món đồ rất sắc, rất đẹp, nhưng cứ treo đó vì cảm giác nó quá tốt, quá đặc thù, hoặc “quá lộng lẫy” cho một ngày bình thường.

Lúc mua, mọi thứ nghe rất hợp lý. Như thể bạn đang chuẩn bị cho tương lai. Như thể bạn đang tiến gần hơn tới phiên bản ăn mặc tốt hơn của chính mình. Rồi thời gian trôi. Và món đồ vẫn nằm yên trên móc, chờ một dịp mà phần lớn chỉ tồn tại trong đầu bạn.
Giải pháp không phải là ăn mặc xuề xòa hay bỏ tham vọng mặc đẹp. Mà là học cách mua sắm cho thực tế trước. Những người luôn trông gọn gàng, ổn định không phải vì họ chuẩn bị cho khoảnh khắc hiếm hoi, mà vì họ chăm chút từng ngày bình thường.

Kiểm kê thật trung thực
Trước khi mua thêm bất cứ thứ gì, hãy nhìn lại thời gian của bạn đi đâu. Ngày đi làm. Chạy việc lặt vặt. Ăn tối với bạn bè. Đi lại. Cuối tuần ở nhà. Nếu món đồ đó không khớp gọn với những tình huống này, nó không lấp khoảng trống, mà sẽ tạo thêm một khoảng trống mới.
Quần áo xứng đáng có chỗ trong tủ vì được mặc, không phải vì được ngắm. Một vòng xoay nhỏ nhưng đúng đời sống thật lúc nào cũng trông tốt hơn một tủ đồ lớn xây trên tưởng tượng.
Cách ăn mặc theo “dịp” đã thay đổi, còn tủ đồ thì chưa
Sự kiện trang trọng ít đi. Văn phòng cho phép ăn mặc thoáng hơn. Đi chơi tối cũng casual hơn. Nhưng nhiều đàn ông vẫn mua sắm như thể tuần nào cũng có đám cưới, tiệc tùng, những dịp thật đặc biệt.
Sự lệch pha đó khiến đồ bị bỏ xó, còn mỗi sáng thì bối rối quay cuồng với câu hỏi hôm nay mặc gì. Phong cách hiện đại ưu tiên sự linh hoạt.
Hãy nghĩ thật kỹ về cost-per-wear
Một món đồ “đáng tiền” không nằm ở giá, mà ở tần suất sử dụng. Một chiếc áo 500K chỉ mặc hai lần là đắt. Nhưng một chiếc áo 1000K mặc hai lần mỗi tuần lại là món hời.
Nghĩ theo cost-per-wear buộc bạn phải trung thực. Bạn sẽ thật sự khoác nó lên người hàng ngày, hay bạn chỉ đang mua cảm giác mình có thể mặc nó? Nếu không hình dung được ba lần mặc cụ thể trong một tháng tới, nên dừng lại.
Thay cho lời kết
Tôi không bắt bạn phải dừng việc mua sắm ngay lại, tôi chẳng có quyền gì ở đây cả. Chỉ muốn gửi đến bạn một lời nhắc: phong cách nên phục vụ bạn hàng ngày, không chỉ là một-hai dịp bạn cho là quan trọng.

Hãy mua phiên bản tốt hơn của những thứ bạn đang mặc hàng ngày, đó mới là sự đầu tư chính đáng. Áo khoác tốt hơn. Giày tốt hơn. Mua ít đi, dồn tiền cho những thứ có thể đắt hơn gấp đôi nhưng lại mặc được nhiều dịp, tận dụng chúng một cách triệt để!
Quần áo, trang phục là công cụ. Và công cụ thì sinh ra để dùng. Khi tủ đồ khớp với thói quen thật của bạn, việc mặc trở nên nhẹ đầu hơn. Bạn không còn “để dành cho lúc khác”, mà sẽ là mặc luôn, mặc ngay bây giờ!
Follow Mạng xã hội của The Undercut:
