Bạn có phải là kiểu người này không? Quần áo không thiếu lắm đâu, nhưng gần như hôm nào cũng mặc đi mặc lại cùng một kiểu, một bộ. Không phải lười, mà vì không biết phải bắt đầu từ đâu. Họ mua theo cảm hứng, theo các đợt sale, theo gợi ý của vợ/người yêu. Kết quả là một tủ đồ đầy những thứ không liên quan đến nhau, và mấy ông đó càng rơi vào khủng hoảng khi không còn biết hình ảnh của bản thân trông thế nào, có thực sự ổn hay không.

“Điểm xám” của phong cách
Ăn mặc quá chỉn chu thì các ông lại hay ngượng, rồi cử chỉ gượng gạo, mất tự nhiên. Xuề xòa quá thì lại không muốn. Cái thú vị nằm ở khoảng giữa, một chiếc blazer với jeans bạc màu, loafers da với áo thun trắng cổ tròn, quần âu với sneakers giản dị. Khi hai thứ không “hợp” trên lý thuyết mà lại hợp trên người thật, đó mới là phong cách ;). Tôi thấy có mấy items rất phù hợp với cái kiểu không biết mặc gì nhưng vẫn muốn bản thân nhìn ổn, đó là: áo polo, quần chinos, jeans xanh đậm, giày vải canvas, giày derby/loafers, v.v… Tất nhiên mấy thứ tôi vừa nói phải ở phiên bản đơn giản, tối giản nhất nhé :D.

Fit là thứ duy nhất không thể thương lượng
Bộ đồ 5 triệu mà rộng thùng thình sẽ thua bộ đồ 500 nghìn vừa vặn. Luôn luôn là vậy. Đã không quen, không biết mặc những fit gọi là “bất thường” thì cứ chọn đồ có vai phải đúng điểm vai, ngực không bị bó, ống quần không lết đất, v.v… Tóm lại là những thứ vừa vặn, không bó sát mà cũng không rộng quá đáng.
Chất liệu nói thay chất lượng
Cotton, wool, linen, sang nữa thì là cashmere, những loại vải này không chỉ thoáng hơn, chúng còn bền đẹp hơn. Tôi vẫn có suy nghĩ rằng một chiếc áo linen nhàu sau một ngày dài trông vẫn có hồn hơn áo polyester thẳng nếp. Tất nhiên là vải sợi tổng hợp có chỗ đứng riêng của nó, nhưng không nên ở những thứ bạn mặc thường xuyên. Thật ra đoạn này tôi nghĩ hơi lan man với đối tượng chính đang được nhắc đến trong bài, chắc là bạn sẽ chẳng mấy quan tâm đến chất liệu đâu, thế nên cứ chọn những gì mặc lên thấy thoải mái nhất thôi…

Bảng màu hẹp hơn, sai ít hơn
Xanh navy, trắng, olive, khaki, xám, năm màu này phối được với nhau theo mọi cách có thể nghĩ ra. Bạn không cần màu sắc để trông thú vị, bạn chỉ cần màu sắc nhất quán. Hãy để ý mà xem, cứ mỗi lần bạn mua một màu “lạ” vì nó đẹp trong cửa hàng, đó là lúc nó bắt đầu nằm đắp chiếu trong tủ.

Ít phụ kiện thôi, nhưng chất
Một chiếc đồng hồ tốt. Một cái thắt lưng phù hợp. Một chiếc túi đeo chéo/xách phục vụ đúng nhu cầu hàng ngày. Chỉ cần một thứ, nhưng phải là thứ bạn chọn có ý thức. Một thứ đủ tinh tế sẽ nâng cả bộ đồ lên một cách rất tự nhiên.
Texture là màu sắc thứ hai
Khi bạn mặc toàn đồ cùng màu, thứ tạo ra chiều sâu chính là chất liệu. Vải denim thô phối cùng linen có độ rủ, nhăn nhẹ. Quần wool flannel hơi bông xù đi cùng jacket da bóng tự nhiên… Không cần phối màu phức tạp nếu bạn biết chơi texture, outfit nhìn vào sẽ có gì đó để mắt người đối diện dừng lại, dù ít ai nói ra được tại sao.

Đừng quá nghĩ ngợi làm gì
Phong cách không phải là thứ bạn xây từ số không mỗi sáng. Nó là thứ bạn xây dần theo thời gian bằng cách hiểu mình thích gì, bỏ đi những thứ không phục vụ mình, và mặc đi mặc lại những thứ thật sự làm mình tự tin. Không cần theo trend. Không cần tủ đồ lớn hơn. Chỉ cần biết mình đang mặc vì lý do gì.
Tủ đồ tốt không phải tủ đồ đầy ắp và chật ních. Nó là tủ đồ mà bạn mở ra lúc 7 giờ sáng, lấy bất kỳ thứ gì mặc lên cũng thấy thoải mái và hài lòng!
Follow Mạng xã hội của The Undercut:
