Khó có thể tin Jude Law từng từ chối vai Dickie Greenleaf trong The Talented Mr. Ripley, mà không chỉ một lần. Những 3 lần!
Chuyện là có một tay đại diện khuyên anh đừng nhận, với cái lý do nghe rất “khôn”: một vai quá dễ, quá hợp, sẽ đóng khung anh mãi mãi. Law tin theo và tin đến mức quay sang nói thẳng với đạo diễn Anthony Minghella rằng mình không chắc muốn nhận tham gia dự án, vì không muốn bị “chết vai”. Nhiều năm sau, kể lại với Vanity Fair, anh thú nhận mình đã quá sai.

May cho Jude Law và chính chúng ta là cái sai của Law không tính tiền vì cuối cùng anh vẫn quay đầu và nhận vai. Đổi lại anh có một đề cử Oscar, và thứ còn ở lại lâu hơn cả tượng vàng: một trong những nguồn cảm hứng phong cách nam giới bền bỉ nhất từng xuất hiện trên màn ảnh. 25 năm rồi, người ta vẫn ngồi mổ xẻ cái tủ đồ ấy.
Phụ trách phục trang là Ann Roth, người từng đoạt Oscar và là người kiến tạo vẻ “rách rưới mà sang” của Dustin Hoffman trong Midnight Cowboy. Bối cảnh phim là nước Ý những năm 1950, quay vào cuối thập niên 90, vậy mà nhìn lúc nào cũng tươi cũng mới.
Nhưng cái hay nhất của bộ phim không nằm ở chỗ quần áo đẹp, nó nằm ở chỗ quần áo biết kể chuyện.





Phim mở ra với cảnh Tom Ripley (Matt Damon) ngồi đệm piano cho một bữa tiệc, trên người khoác chiếc blazer in huy hiệu Princeton mượn của người khác. Chính cái áo đi mượn ấy khiến vợ chồng Greenleaf giàu có tưởng cậu từng học Princeton cùng con trai họ, và kéo cậu vào một thế giới không phải của mình.. Và Roth dùng đúng quần áo để cho ta thấy sự lóng ngóng đó. Nó trái ngược hoàn toàn với đồ của Dickie, nhẹ và bay bổng. Tất nhiên, không thể nói trang phục của Ripley là xấu được. Nó đẹp, nhưng lại tạo cảm giác bí bách, đóng hộp khi đem ra so với Dickies.
Có một cảnh Ripley lạch bạch đi xuống biển Địa Trung Hải trong đôi giày brogue da nâu, sai chỗ theo đúng mọi nghĩa của từ đó. Ở một cảnh khác, Dickie phẩy tay bảo cậu cứ lấy đồ của mình mà mặc, đằng nào cũng toàn đồ cũ rích cả. Cả bộ phim là hành trình Ripley cố mặc để chen cho được vào một thế giới vốn không thuộc về mình.
Phần lớn áo sơ mi của Jude Law trong phim là đồ may đo. Bởi Roth đã đi tìm khắp nơi, cả đồ mới lẫn đồ vintage, mà không ra nổi chiếc nào có được cái dáng mềm, bay bổng, phóng đãng như bà muốn.



Cũng chính cái dáng mềm đó giúp phim chống lại được vòng quay xu hướng. Bạn soi kỹ sẽ thấy một chút Ripley trong gần như mọi cái tên đang được thèm muốn hôm nay, từ Aimé Leon Dore, Drake’s cho tới những tông đất đắt đỏ của Loro Piana hay Brunello Cucinelli. Tailoring mềm hơi sờn, quần shorts xếp ly, quần linen, đôi loafer dẫm bẹp gót, áo polo dệt lưới. Bối cảnh thập niên 50 mà món nào cũng mặc thẳng vào mùa hè 2026 được.
Câu chuyện gốc của tác Patricia Highsmith bền đến mức cứ vài chục năm lại được dựng lại một lần. Gần nhất là bản Ripley (2024) của Netflix và tôi cũng nghiện series này vô cùng!
Mà nói gì thì nói, mặc đồ mùa hè với đàn ông vẫn là một bài toán dễ sai lầm. Tìm một đôi giày không phải Birkenstock. Một cái quần mặc đi ăn tối được mà không lạc quẻ. Một cái sơ mi không phải kiểu cổ camp hoa lá lòe loẹt. Xắn tay áo thế nào cho ra dáng. Có nên mặc blazer không? 25 năm rồi, The Talented Mr Ripley vẫn giữ sẵn câu trả lời cho từng câu hỏi đó.

Có điều, thứ Ripley thèm muốn nhất chưa bao giờ là một cái tủ đồ đẹp. Hắn muốn được thuộc về cái thế giới ấy, muốn trông thật thảnh thơi giữa nó như thể sinh ra đã ở đấy. Và đó đúng là thứ duy nhất mà mọi nỗ lực ăn mặc tỉ mẩn của hắn không bao giờ đạt được. Có lẽ vì vậy mà ta cứ quay lại với bộ phim này, hết mùa hè này đến mùa hè khác…
Follow Mạng xã hội của The Undercut:
