The Undercut

Phong cách đơn giản và hiệu quả dành cho nam giới

Mặc để được nhìn thấy, hay mặc để biến mất trong đám đông?

Để ý mà xem, trong bất cứ căn phòng nào cũng có hai kiểu người.

Kiểu thứ nhất luôn tìm kiếm vị trí trung tâm của sự chú ý. Với họ, quần áo là cách dễ nhất để lên tiếng mà chẳng cần mở miệng, một gam màu rực chói, một họa tiết nổi bật, một món đồ khiến người ta bước qua rồi vẫn phải ngoái đầu lại. Kiểu thứ hai thì ngược lại, trang phục họ mặc trầm lắng với những tông màu trung tính, giống như đang cất lên những tiếng thì thầm rất khẽ. Nhưng nếu bạn chịu để ý, mấy lựa chọn kín đáo đó lại có cái hay rất riêng, kiểu mỗi lần nhìn kỹ vào sẽ lại phát hiện thêm một thứ gì đó rất “đặc biệt ngầm”.

Và gần như ai cũng ngầm xếp mình vào một phe, rồi tin rằng phe kia là những người chưa hiểu chuyện.

Phe muốn nổi bật có cái lý của họ. Phong cách đẹp hiếm khi đến từ những lựa chọn an toàn. Những quy tắc kiểu màu này kỵ màu kia, họa tiết mạnh thì phải tiết chế, món sáng thì phải cân bằng lại, nghe thì hợp lý nhưng chẳng phải chân lý. Một sắc đỏ mận hay một họa tiết nổi chỉ trông lạc quẻ khi chính người mặc thấy gượng trong nó. Còn sự tự tin sẽ khiến ngay cả những kết hợp bất ngờ nhất, xa vời với lý thuyết nhất trông cũng như đã được tính toán cẩn thận từ trước.

Điều này hoàn toàn có cơ sở. Quần áo là một trong số rất ít thứ ta còn toàn quyền quyết định. Cả ngày bị vây bởi lịch trình, kỳ vọng và luật lệ, thì bộ đồ buổi sáng là khoảng hiếm hoi bạn được tự do lựa chọn. Bỏ phí nó chỉ để trông giống hệt mọi người thì hơi uổng.

Nổi bật cũng chẳng có nghĩa là lột xác qua một đêm. Nó bắt đầu từ những dịch chuyển nhỏ. Bộ suit navy đi với đôi tất màu đỏ chỉ lộ ra khi bạn bước đi. Chiếc cà vạt trơn đổi lấy cái đậm màu hơn. Cái áo len xám quen thuộc nhường chỗ cho một sắc xanh rêu hay cam đất. Gộp lại, mấy thay đổi bé xíu đó đủ để thay đổi cá tính của outfit. Nếu có thứ gì đó gọi là giới hạn ở đây, chỉ là việc chúng ta đã nghĩ quá nhiều. Ta tưởng ai cũng chăm chú nhìn mình mặc gì, trong khi đa số người ta còn mải nghĩ về bản thân họ. Nỗi sợ bị chú ý gần như luôn to hơn tất cả, mọi người không “rảnh” như bạn đang nghĩ đâu :D.

Nhưng phe kín tiếng cũng không hề nhạt nhẽo nhé. Gì chứ phe này tôi hiểu hơn vì mấy món đồ basic cơ bản như t-shirt trơn, sơ mi oxford, chinos xanh navy, jeans tối màu, v.v… vẫn đang là trụ cột trong phong cách hàng ngày của tôi. Người mặc kiểu này thường lấy sự thoải mái làm điểm xuất phát, ưu tiên đến chất liệu và form dáng. Một chiếc quần xếp ly đi với t-shirt trắng trơn, nghe thì an toàn đến mức nhàm chán, nhưng chỉ cần để ý vào chi tiết và chỉnh cho đúng dáng, bộ đồ đơn giản đó bắt đầu tỏa sáng theo cách rất riêng và tất nhiên, không bao giờ có rủi ro hay thảm họa thời trang cho những cách kết hợp hết sức cơ bản như thế.

Ở đây, cái đáng nhìn không nằm ở màu hay họa tiết. Nó nằm ở chất liệu, ở form dáng, ở texture. Và người kín tiếng thường không đuổi theo trend, chỉ mượn nó làm cảm hứng để phối lại những gì mình đã có. Điều hay nhất là cách họ đối xử với tủ đồ, tiến hóa từ từ, thêm món mới trong lúc học cách mặc lại đồ cũ theo cách khác, mạnh tay bỏ đi những gì không còn vừa hay không còn thấy dễ chịu, chừa chỗ cho những món phản ánh con người bạn của hôm nay.

Gọi họ là hai phe vì có vẻ họ đang theo đuổi những lý tưởng khác biệt, nhưng đến cuối cùng, thì tất cả chỉ đang mặc sao cho tủ đồ phản chiếu đúng con người thật của mình mà thôi. Vậy nên chuyện “nổi bật hay kín tiếng” không đáng để mất công chọn phe đâu. Câu đáng hỏi khi đứng trước tủ đồ, chỉ có một: nếu chẳng có ai nhìn, bạn vẫn sẽ mặc bộ đồ này chứ?


Follow Mạng xã hội của The Undercut:

Gửi phản hồi

xem thêm nội dung từ The undercut

bài viết được xem nhiều

bài viết mới nhất

Theo dõi cập nhật mới từ The undercut

Khám phá thêm từ The Undercut

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc