Bạn có thể bỏ ra rất nhiều tiền để mua sắm, từ những nơi đắt đỏ nhất, từ những brand hiếm hoi nhất và trông vẫn… tệ. Đó là sự thật đấy. Ở chiều ngược lại, một người mặc đồ Uniqlo nhưng đúng fit sẽ luôn trông bắt mắt hơn người mặc đồ Loro Piana nhưng vai chùng và quần lùng nhùng.
Đây không phải chuyện thẩm mỹ chủ quan, nó là chuyện mắt người đọc tỉ lệ theo quán tính. Khi đường vai lệch, khi ống quần thừa thãi ở mắt cá, khi ống tay áo chùng xuống quá khớp tay, não của người đối diện ghi nhận là “có gì đó không ổn” trước khi họ kịp nhìn đến chất liệu trang phục. Phản ứng đó xảy ra trong khoảng một giây, không cần suy nghĩ.
Tin vui là phần lớn các lỗi fit phổ biến không khó sửa, miễn là bạn biết phải nhìn vào đâu.
Dưới đây là năm chỗ tôi thấy sai nhiều nhất.
Oversized và đồ rộng sai size là hai chuyện khác nhau
Vài năm gần đây, silhouette tổng thể của menswear đã rộng ra rõ rệt. Suit relax fit trở lại, baggy jeans thống trị, áo khoác oversized khắp nơi. Tôi không cãi xu hướng này, cũng có vài chiếc t-shirt trơn dáng oversized luôn.

Nhưng đồ oversized và đồ rộng sai size khác nhau hoàn toàn. Bạn không thể mua đồ tăng 1-2 size và nói mình đang mặc oversized được.
Một chiếc áo khoác, sơ mi hay t-shirt oversized được thiết kế đúng vẫn có cấu trúc. Vai có điểm dừng rõ ràng (dù điểm đó nằm hơi xa khớp vai thật của người mặc, đó là dụng ý của nhà thiết kế). Thân áo đổ xuống có khối lượng và độ rủ tính toán. Vải dày đủ để giữ form.
Một chiếc áo rộng sai size thì khác. Vai đổ sụp xuống bắp tay theo trọng lực, không phải theo thiết kế. Đường ráp tay áo lệch và nhăn. Vải chùng xuống vì không đủ cấu trúc để giữ form dáng, trông như đang mặc đồ đi mượn vậy.
Oversized nói chung tạo cảm giác casual, suồng sã, mặc đi chơi hợp hơn là đến những nơi cần vẻ lịch sự, đứng đắn. Và người dáng gầy mỏng nếu mặc oversized đúng cách trông sẽ có da có thịt hơn.
Vai áo, điểm chết người!
Nếu phải chọn một chi tiết quan trọng nhất trên một chiếc áo có cấu trúc (sơ mi, blazer, suit jacket, áo khoác), tôi chọn vai, bởi đây là nền móng cho mọi phần còn lại của chiếc áo.

Cách kiểm tra đơn giản nhất: mặc áo, đứng thẳng, nhìn vào đường nối giữa thân áo và tay áo (shoulder seam). Đường đó phải chạy đúng dọc theo xương vai của bạn, kết thúc ngay tại điểm vai gặp cánh tay. Vai áo “chạy” về phía cổ là áo chật, về phía cánh tay là áo rộng, và đây mới là lỗi phổ biến nhất trong tủ đồ của đàn ông Việt.
Tại sao vai sai lại nguy hiểm hơn các chỗ khác? Vì nó gần như không sửa được. Eo rộng, người thợ may có thể bóp lại. Ống tay dài, có thể cắt. Nhưng vai một khi đã sai thì phải tháo cả áo ra may lại, chi phí gần bằng may một chiếc mới. Đây là lý do thử áo trong cửa hàng, việc đầu tiên cần làm là quay lưng vào gương và kiểm tra vai từ phía sau.
Ống quần, kẻ hủy diệt trong thầm lặng
Ống quần ảnh hưởng đến hình thái tổng thể nhiều hơn người ta tưởng. Một chiếc quần đẹp, vải đẹp, nhưng ống quần đổ xuống ngập giày, gãy gập lại hai ba khúc ở mắt cá, cả bộ đồ tự nhiên trông rất khó chịu.



Có một thuật ngữ tiếng Anh cho chỗ ống quần chạm vào giày: break. No-break, half-break, full-break là ba mức độ cơ bản. Càng nhiều break thì quần càng dài, càng casual, càng tạo cảm giác suồng sã. Càng ít break (hoặc no break) thì càng formal, nhưng quần ống cộc/cropped thì lại là một câu chuyện khác. Bạn không thể nói tôi trông rất lịch sự vì đang mặc suit nhưng ống quần thì dài trên mắt cá chân.
Quy tắc tôi tự áp dụng: với quần tây mặc đi làm, no-break hoặc quarter-break là an toàn nhất. Với jeans, half break trở xuống. Với chinos, tùy từng phong cách. Còn với những chiếc quần có ống dài đến mức tạo ra ba nếp gập ở cổ chân, đó không phải lựa chọn mang tính thời thượng đâu, mà là dấu hiệu bạn nên mang quần đi sửa đấy.
Một việc tốn 50-100k ở thợ may có thể cứu một chiếc quần không phải chịu cảnh nằm thoi thóp ở đáy tủ. Đây là khoản đầu tư có tỷ suất sinh lời cao nhất trong toàn bộ tủ đồ.
Độ dài tay và thân áo, đừng chủ quan bỏ qua
Đây là chỗ ít người để ý nhất, và cũng là chỗ làm bạn lộ ra mình có biết mặc đồ hay không nhanh nhất.

Ống tay áo sơ mi đẹp khi nó kết thúc đúng ngay điểm xương nổi lên ở cổ tay, hoặc cách đó khoảng 0,5cm. Dài hơn, ống tay chùng xuống lòng bàn tay, làm cánh tay trông ngắn lại. Ngắn hơn, lộ ra cẳng tay nhiều quá, áo trông như bị co rút rất kỳ cục. Ống tay áo khoác thì khác: nên ngắn hơn ống tay sơ mi khoảng 1-1,5cm, để sơ mi bên trong hé ra một chút. Đây là tỷ lệ áp dụng cho suit, nhưng tôi thấy với cách mặc casual với đa dạng dáng áo khoác, tỷ lệ này vẫn rất ổn để áp dụng.
Độ dài thân áo cũng vậy. Sơ mi khi sơ vin/cắm thùng cần đủ dài để không bị tuột ra khi cử động. Sơ mi mặc bỏ ngoài quần cần kết thúc khoảng ngang giữa thắt lưng và đáy túi quần, không dài quá đùi, không ngắn cộc lên trên hông. Áo khoác bomber kết thúc ngang eo, áo jacket/blazer kết thúc khoảng giữa thắt lưng và đáy mông, tà áo sau nằm ngay trên phần nhô ra của mông, v.v…
Những con số này không phải quy luật cứng, nhưng chúng là khoảng cân đối được tích lũy qua nhiều thế hệ thợ may, nhà sản xuất, dân chơi, người mặc, và một khi vượt ra quá xa khỏi tỷ lệ thì mắt người nhìn sẽ tự cảm thấy có gì sai, dù không chắc là sai ở đâu.
Thân hình của bạn không giống mannequin trong tiệm
Có một giả định ngầm trong toàn bộ ngành may mặc đại trà rằng đàn ông có tỉ lệ cơ thể tương đối chuẩn. Vai bằng hông, eo nhỏ hơn ngực một chút, chân dài cân với thân. Đây là giả định để các hãng cắt size theo công thức và sản xuất hàng loạt.

Vấn đề là không ai có cơ thể như mannequin trong shop. Có người vai rộng eo nhỏ. Có người ngực dày tay ngắn. Có người chân dài thân ngắn. Có người ngược lại. Khi bạn mua đồ size theo công thức, bạn đang ép cơ thể mình vào một biểu mẫu.
Đây là lý do hai người cùng size M mặc cùng một chiếc áo có thể trông hoàn toàn khác nhau. Không phải vì người này đẹp hơn người kia. Mà vì áo đó được cắt dựa trên một cơ thể trung bình, và càng xa cơ thể trung bình, fit càng lệch.
Có 2 cách xử lý. Một là chấp nhận sự thật rằng bạn cần thử nhiều brand khác nhau để tìm ra hãng nào cắt theo tỉ lệ gần với mình nhất, vì mỗi hãng có “size khối” riêng. Hai là tìm một thợ may tốt và bắt đầu chỉnh đồ thay vì mua sẵn. Khoản đầu tư vào một thợ may giỏi gần nhà có giá trị lâu hơn bất kỳ chiếc áo nào trong tủ.
Cơ thể chúng ta nhìn chung khác chuẩn Tây, vai hẹp hơn, ngực nhỏ hơn, eo cao hơn. Đó là lý do vì sao anh em mua đồ Tây đúng size đúng số rồi mặc vẫn không thấy “lên dáng”.
Follow Mạng xã hội của The Undercut:
