“Made in Italy” thực ra đang nói gì với bạn?

Bạn trả thêm tiền cho ba chữ “Made in Italy” vì tin nó là bảo chứng cho nắng gió Địa Trung Hải và đôi bàn tay nghệ nhân. Nhưng cái mác đó được pháp luật cho phép gắn lên cả thứ làm gần xong ở nơi khác. Và đáng sợ hơn: ngay cả khi nó “Ý thật”, nó vẫn có thể chẳng “sạch sẽ” gì.

Người già mặc gì cũng ngầu hơn, và đây là lý do

Saint Laurent mời cụ Christopher Walken hơn 80 tuổi. KITH gọi Jerry Seinfeld lúc 68 tuổi. Cùng lúc họ vẫn trả tiền tỉ cho sao K-pop tuổi đôi mươi. Tại sao các hãng thời trang ngày càng mê mẫu già?

Vì sao dân Bắc Âu làm thời trang tốt đến vậy?

Tại sao một vùng đất lạnh lẽo, ít người, ít nắng, ít gì gần như mọi thứ lại làm ra những món đồ cả thế giới muốn mặc?

Outfit của thập niên 1990, tại sao tủ đồ của bạn vẫn còn nợ chúng một lời cảm ơn?

Thập niên 1990 không phát minh ra casual, giai đoạn này làm một việc khó hơn nhiều: biến nó thành một logic.

Fast Fashion – Thời trang nhanh không giết chết tủ đồ của bạn, mà là chính bạn!

Bạn biết fast fashion là xấu? Bạn vẫn mua. Nhưng vấn đề không bao giờ nằm ở thương hiệu…

French Work Jacket: Một kiểu áo không cần cố mà vẫn đẹp

Sau hơn 100 năm, chiếc áo sinh ra thuần để phục vụ lao động chân tay lại trở thành item mang tinh thần thẩm mỹ cao chót vót!

Người nổi tiếng làm thương hiệu, họ có “làm” thật không?

Trong thời trang, ranh giới giữa “làm thương hiệu” và “làm hình ảnh cho thương hiệu” ngày càng mờ. Người nổi tiếng có thực sự ngồi vào bàn thiết kế, hay chỉ đang đóng vai trong câu chuyện marketing được dựng khéo?

Vì sao outfit của các NTK không lộng lẫy như những gì họ tạo nên?

Giữa những sàn runway rực rỡ và những bộ sưu tập được dàn dựng công phu, đôi khi thứ khiến người ta nhớ nhất lại là… outfit của chính các nhà thiết kế. Không cần chiêu trò hay logo, họ bước ra với những bộ đồ bình thường đến khó tin.

“The Ralph tuck”, sơ vin kiểu Ralph Lauren

Một nước đi ngẫu hứng và đầy tinh tế, từ người nắm nghệ thuật layering trong tay.

Uy quyền trong thời trang, ai là kẻ nắm giữ?

Thế giới thời trang vận hành dựa vào những “chuyên gia”, chắc chắn rồi. Nhưng ai mới thực sự đủ tư cách để định đoạt xu hướng?